Tour du lịch bụi Myanmar giá rẻ

1. Máy bay giá rẻ đi Singapore
Chuyến bay số hiệu 2323 của Tiger Airways khởi hành lúc 9h20 ngày 11 tháng 3 năm 2014 – thời điểm nhiều báo đài trong nước đưa tin về một chiếc máy bay nào đó đã mất tín hiệu trên bầu trời Kiên Giang. Chuyện này không làm mình suy nghĩ gì vì chưa được đọc một mẩu tin nào về nó ngoại trừ nghe cái bạn Kiên Giang đang đi cùng bàn luận.

Sau một loạt các thủ tục hàng không và hải quan, mình cũng được dọt lên máy bay và nhịp chân rung đùi. Mười phút sau, tiếp viên gửi mí bạn mỗi người một tờ giấy cứng dùng để khai thông tin cá nhân nếu như muốn vào Singapore và thế là mọi người nhận giấy để viết. Thay vì ngồi điền form nhập cảnh, mình lôi giấy ra binh cái mặt bằng xưởng đèn. Phía trên mình có 1 anh lai Ấn chơi game chạy ra từ hang động (quên mẹ cái tên game) – version zombie. Đại loại là chơi rất dở, chết liên tục, chán đến độ tắt game trước khi mình chán nhìn vào cái màn hình đó.

Tình hình quanh khu vực mình ngồi là toàn smartphone, tablet, bà con lúi húi, hì hà, hì hục chột chột. Một lúc sau, không khí có vẻ yên ắng hơn. Mí bạn Tây đang lật bản đồ du lịch, đánh dấu, bàn tán, đối chiếu với cuốn guidebook. Mí bạn châu Á thì nghe nhạc trong khi mí bạn Việt Nam thì ngủ. Trên lối đi giữa máy bay, mí bạn con nít và mí bạn nhân viên đua nhau lăng xăng chạy lên chạy xuống.

Khoảng 5 phút sau, mí bạn đẩy xe nước và đồ ăn ra. Nhìn mí món ăn thấy hổng ngon lành gì dù sáng nay dĩa bánh cuốn 15k dở tệ, mình hầu như bỏ lại toàn bộ phần chả bò. Thật sự tình hình lúc đó là bụng mình trống rỗng.

Cuốn tạp chí của Tiger Airways có cái bìa là em gái chân dài lưng cũng dài đang nằm võng ngắm hoàng hôn bãi biển. Khung cảnh và góc chụp chẳng khác tấm hình Cù Lao Chàm mình xem lúc làm website Du lịch Hội An là mấy. Nghĩ lại thấy Việt Nam mình đúng là nhiều vẻ đẹp tiềm ẩn, rất ẩn.

Éo biết nhiều tiếng Anh, đọc chữ được chữ mất, nên coi hình cho nó nhẹ đầu. Chỉ có cái bài 200 usd một ngày ở Maldives là đáng để ý, biết đâu tháng sau đánh đề trúng 2 lô thì làm chuyến giá rẻ Maldives.

Nhiều người vẫn đang ngủ rất ngon.

Bạn phi công nói sắp hạ cánh. Mí bạn tiếp viên chạy lên chạy xuống kiu mọi người mở sổ gập bàn ăn. Bạn tiếp viên trưởng thì huyên thuyên chuyện cửa toilet sắp khóa – chắc là muốn gọi đứa nào đang ở lâu trong đó hoặc nhắc khéo mí bạn khác nên nín từ lúc này. Một số bạn lấy bánh mỳ kẹp thịt ra nhai và mình ganh tỵ.

Cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh và bắt đầu lăn về phía cầu nối tiếp dẫn khách ra ga. Mình ngửi thấy mùi xăng dầu nhưng bạn Nhật đi cùng đã kịp trấn an rằng máy bay đi lâu nên có hơi hảy nhớt chút xíu, yên tâm nhé.

2. Sân bay Changi – Singapore
Từ đường dẫn rời máy bay, mình di chuyển sang ga 2, khu e để làm thủ tục chuyển tiếp sang máy bay khác đi Yangon, Burma. Tại quầy cau-tơ, bạn nhân viên nữ nói tiếng Anh thiệt phờ-rồ – với mình, đứa nào nói nhanh hổng vấp đều rồ cả. Bạn í hỏi visa, mình nói mình là VIP (Vietnamese person) nên hổng cần visa. Bạn í tra trong cái tập giấy A4 nhàu nát 1 lúc rồi lẩm bẩm nô rì khoai, sau đó làm 2 cái vé gửi cho tụi mình.

Trong lúc làm thủ tục, mình gặp một chị Việt Nam đi Úc, chắc thấy dân Việt Nam hiếm quá cũng buồn nên chị í hỏi chuyện làm quen và lúc sau ngồi ăn cơm cùng.

Nhà ga hàng không Singapore toàn đồ ăn Tàu, lội đi lội lại toàn thấy bánh bao với mỳ xíu. Cuối cùng mình cũng kiếm được một tô mỳ vắt xào với cánh vịt chiên kèm cafe sữa nóng – set 5 đô Sing. Xung quanh, mí bạn khác cũng đang ăn, một số ngồi check internet, số khác ngồi ghế massage chân, mặt phê đến là ngu. Chuyện quan trọng của bữa ăn là hổng có miếng trà đá nào cả. Bạn Nhật la làng là ăn tại sân bay hiện đại bật nhất thế giới mà khổ quá, kiếm miếng tương ớt kiếm quài hổng ra. Dù sao thì cũng không cần tương ớt lắm, mình mua chai nước 600ml giá 2 đô Sing uống cho nó trôi đồ ăn. Phần nước còn lại vừa uống vừa di chuyển đến cửa F31 đi Yangon.

3. Chuyến bay đi Yangon
Mí bác kiểm tra an ninh ở sân bay Changi có lẽ là dễ thương nhất trong những nhân viên an ninh trước giờ mình gặp. Mí bác lớn tuổi, hành động từ tốn và lịch sự. Bác kia hỏi mình có iPad trong túi hem, lấy ra cho qua máy quét. Mình tính nói là chỉ có con tablet Android Tàu giá 1,6 triệu VND thôi, nhưng mà thấy giỡn hổng dui nên thoy nín, lột cái máy trong túi ra đặt lên khay đi qua cho rồi.

Phòng đợi ở Changi tất nhiên là đẹp và sạch hơn phòng đợi Tân Sơn Nhất, tuy nhiên bạn Nhật phán một câu làm mình phải nghĩ lại: Tao bắt đầu hình dung ra cái nước Myanmar này rồi á, cái phòng chà bá lửa dị mờ hổng thấy ai coi được hết. Mình ờ ờ rồi nhìn xung quanh. Hổng phải nhìn quanh để tìm người coi được mà nhìn để coi có ai đang nhìn mình hem, vì thằng này điếc nên nói lớn quá, sợ còn sót vài bạn Việt Nam trong này, họ hổng dui.

Chuyến này hơi vắng khách, mí bạn xếp chỗ từ ghế số lớn đến ghế số nhỏ nên ở dưới đông ở trên thưa. Đến ghế mình thì vắng luôn. Nói chung là chuyến bay vắng vẻ hoặc có ồn ào thì cũng chỉ là ồn ở dưới mình, phía trên mình chỉ có vài người ngáy ngay khi vừa ổn định xong chổ.

Không khí quá buồn tẻ, phát mệt khi nghĩ đến việc mình phải ngồi đây gần 2h đồng hồ.

“Trong một nhà tù nọ…” bạn Nhật kể “… chỉ giam giữ tù nhân nữ, cai ngục cũng là nữ. Việc ăn uống thiếu thốn là chuyện thường ngày ở đây. Một hôm nữ cai ngục đến phòng
giam nói với các nữ tù nhân: tui có 1 tin dui và 1 tin buồn cho mí em, muốn nghe tin gì trước? – tin dui trước, tin dui trước. – Hôm nay bữa trưa chúng ta có món dưa leo. – Yeah yeah, đã đã. Còn tin buồn là gì dị cô. – Tin buồn là dưa leo cắt lát”

Hai thằng cười hả họng. Thêm mí chuyện tương tự dị nữa làm thời gian qua nhanh.

Burma hiện ra trước mắt một màu xám nâu, đất và đất, không thấy nhiều nhà cửa. Một lúc sau thì xuất hiện nhiều đồng cỏ xanh, rộng bát ngát. Công nhận Myanmar quy hoạch đường xá dài và thẳng tắp, nhìn trên máy bay xuống, mặt đất như chiếc bàn cờ, mảng xanh mảng xám, đi kèm là 1 dòng sông uốn khúc khá xanh. Hình như càng gần đến Yangon thì càng nhiều nhà lưa thưa hiện ra. Lâu lâu có 1 chóp nhọn màu vàng đâm vút lên trời, mình đoán đó là 1 đỉnh chùa. Lúc máy bay đáp mình thấy một tượng phật lớn màu vàng, ngồi sừng sững giữa rừng, cũng giống như Lào hay Campuchia, ở đây nhà thì nhỏ, chùa thì vĩ đại. Tuy nhiên cũng không thể bỏ sót một số khu đất có quy hoạch phân lô bán đất nền hoặc đã xây dựng như các khu Phú Mỹ Hưng, khu Vinperl Sài Gòn…

Lúc 4h40 máy bay hạ cánh sân bay Yangon.

4. Đáp máy bay xuống Yangon
Sân bay Yangon chẳng có gì đặc biệt, chỉ được cái nhỏ và thiếu nhiều bảng hướng dẫn. Hướng đi từ máy bay vào nơi kiểm tra hải quan đi qua một khu có nhiều hoa lan, tuy nhiên hình như cũng không quá hoành tráng như khu hoa lan ở sân bay Singapore.

Vì sân bay thiếu bảng chỉ dẫn nên sau khi làm thủ tục hải quan xong, mình đi tìm lối ra khá vất vả. Loay hoay tìm chữ exit, mình thấy chữ money exchange. Bữa trước có bạn khách già biết mình đi Burma nên mail nói mình nên đổi nhiều đô Mỹ vì bên này không chuộng Kyat. Nhưng mà dường như nó chỉ đúng dí mí bạn Tây hay dùng dịch vụ du lịch, mình đi bụi nên xài Kyat. Xui một điều là mình dùng VND để đổi Kyat, mí bạn ngân hàng gọi tùm lum để tính toán, sau một hồi hỏi han mí bạn tính tỉ giá Kyat = 40 VND. Do không chuẩn bị trước cái vụ quy đổi tiền tệ, mình đổi đại một ít tiền. Sau này mới biết Kyat nó chỉ gấp 20 lần tiền Việt Nam. Hic.

Đổi tiền xong mình thấy có một lối đi ra ngoài, đang hí hửng đi ra thì có 1 bạn ra chặn lại xin tờ giấy hải quan lúc nãy trên máy bay mình đã điền vào.

Gần ra cửa mình gặp khu dịch vụ taxi. Mình muốn đi về khách sạn bằng taxi nhưng muốn chắc chắn có vé đi Bagan ngày mai nên hỏi mí bạn dịch vụ về vé tàu hoặc vé xe bus. Hai bạn gái Myanmar tốt bụng đã trả lời khá chi tiết về giá dịch vụ của từng loại xe bus, máy lạnh hay không, máy lạnh thiệt lạnh hay máy lạnh không được lạnh lắm để mình chọn. Hình như không có tàu đi Bagan thì phải, sau này mới biết Yagon có tàu chạy lòng vòng quanh thành phố với giá 2 đô Mỹ. Sau một hồi giải thích và báo giá, mí bạn đó nói là mí bạn không bán vé, chỉ coi rồi nói cho nghe chơi thôi. Giờ tới chuyện đặt vé, mí bạn lôi ra cuốn danh bạ to tướng rồi tra thông tin. Sau một hồi gọi tùm lum, bạn í nói tất cả đều full rồi. Vẻ lo lắng đã bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt 2 bạn khách Việt Nam. Nhưng hổng sao, mình tính về khách sạn rồi hỏi lễ tân cho khỏe. Nghĩ vậy nên mình mua vé 9 USD để đi về, Agga Guest House đường số 13 khu Middle Town, Yangon.

5. Yangon buổi chiều ngày thứ 1
Anh tài xế taxi dễ thương hỏi tụi mình ở đâu rồi nói Việt Nam phát triển lắm, Burma chỉ mới 4-5 năm đây thôi. Mình nói Myanmar sẽ phát triển rất nhanh và có thể nhanh chóng vượt qua Việt Nam vì khả năng thay đổi thích nghi cực tốt. Anh tài xế gật gật rồi nói đội Việt Nam đá hay, i like i like, very good very good. Cảm thấy chuyến đi này sẽ ok vì người Burma có vẻ thích Việt Nam.

Xe đi được vài phút thì mình kể với anh về việc kiếm ko ra xe đi Bagan. Anh nói nếu thích thì ảnh chở ngược về bến xe bus với số tiền bù thêm là 4 USSD. Mình đồng ý, vì vậy sau 30 chạy xe, 3 người đến được bến xe Yangon.

Bến xe Yangon là 1 bãi đất lớn nằm ven đường. Khi đi vào khu này, anh tài gửi cho anh gác cổng 200 Kyat để được qua cổng. Nói là qua cổng nhưng thực ra chả có cái cổng, barie hay rào chắn nào cả. Tài xế tự nguyện móc tiền gửi và các anh bảo vệ mạnh ai nấy lấy, chẳng biết cuối buổi thì bàn giao tiền ra làm sao vì chẳng có hóa đơn chứng từ gì cả. Dường như Myanmar làm việc bằng niềm tin.

Xe qua khu thu tiền, quan cảnh hiện ra là một loạt các xe lớn nằm dọc theo đường. Chắc chắn Yangon phải quy hoạch một bãi xe cực lớn mới có thể đủ đất cho chừng này xe đậu đỗ đúng vi trí quy định. Những chiếc xe thì cũ kỹ, đầy bụi đường và có vẻ hư hỏng kha khá. Mình không biết sẽ mua được vé xe tốt hay vé xe xấu nhưng nhìn đống xe này cảm giác ngồi được xe tốt có vẻ xác xuất rất là thấp. Nhà xe cũ kỹ, bụi đường nhiều, nắng chiều nóng nực làm mình có cảm giác đây là bến xe Việt Nam những năm 80.

Sau khi để Nhật ở lại hút thuốc trông xe và khoảng thời gian đi bộ chừng 15 phút với việc nhờ bác tài hỏi khoảng hơn 10 nhà xe có tên hình những con giun, mình chấp nhận rằng đã hết vé thật sự. Lo lắng vì phòng đã đặt ở Bagan, lo lắng vì số ngày ở Myanmar quá ít nên mình dớt luôn 2 vé đi Mandalay vì có coi trên bảng đồ Mandalay cũng lả một khu đáng tới và Mandalay cũng gần Bagan. Anh tài giải thích rằng ngày mai sinh viên ở Yangon về Bagan nên khả năng chẳng còn xe. Sau khi hỏi han vài người khác, anh tài dắt mình tới một nhà xe con giun khác để mua vé đi Mandalay. Nói chung là mua vé bằng niềm tin vì anh tài xế thao thao một lúc với mí bạn bán vé thì mình có được vé đi xe, tất cả được hiển thì bằng giun, chỉ biết mình đi lúc 6h tối, ngồi ghế 9, 10.

Thầm cảm ơn bạn tài tốt bụng, mình và bạn Nhật lên xe cùng anh tài chạy về đường số 13 Yangon, đến nơi lúc 7h hơn, bụng bắt đầu đói.

6. Yangon đêm thứ 1
Sau khi check in, mình nhờ bạn lễ tân kiểm tra giùm số điện thoại của khách sạn ở Bagan mà mình đã book trước đó để nhờ họ đổi ngày ở nếu có thể. Sau một lúc tìm kiếm, bạn ấy đã tìm ra được số di động của khách sạn này. Tuy nhiên xui là số này hổng có đúng. Thôi bỏ đi, tăm rửa ăn cơm đã.

Ở cùng phòng của mình có một bạn nữ người Mỹ. Sau khi biết mình đến từ Việt Nam, bạn í hỏi xã giao về Việt Nam cho chuyến đi tiếp theo, mình trả lời xã giao lại vài điểm ở Việt Nam rồi đi tắm, quên mất nhà hàng Orivy.

Đường xá ở Yangon không lớn nhưng rất nhiều ô tô, cũ nhiều mới ít, lâu lâu có xe đạp và xe lôi, hiếm thấy xe gắn máy. Đường phố thiếu nhiều ánh đèn và không sầm uất. Khu Yangon mình đang lội có vẻ không hơn khu Tân Bình năm 2002.

Sau khi lội qua 2 3 tuyến phố, do cái đói đang cồn cào và cả chuyện thấy quán nào cũng như quán nấy nên mình quyết định vào đại một quán ven đường. Quán cơm ở đây khá giống với mí quán sữa đậu nành Đà Lạt hoặc quán sinh tố vỉa hè Sài Gòn. Mình ghé chỗ cô chủ đang đứng để chọn cơm, bạn Nhật chỉ vào nồi gà nói “Tu”, rồi chỉ cái trứng trong nồi thịt kho trứng, mình nói “Quanh”. Sau đó qua bàn ngồi qan sát.
- Ê mậy, ở bên này đàn ông đàn bà gì cũng vẽ lên mặt, nhai trầu và mặc xà-rông hết nghen mậy. – mình rút ra nhận xét.
- Ờ, nãy thằng kia rớt cái dù mà tao ko lụm giùm, để cho nó tự loay hoay lun. Mẹ, đàn ông con trai mặc váy thí ghét.
- Hehe, gút.

Thức ăn mang ra, Nhật đi qua xin miếng rau, được nguyên đĩa rau má to kèm với chén ớt sa tế. Cô chủ quán chỉ chỉ vô đĩa rau với chén ớt, mình hiểu ý lấy hai thứ này ăn chung. Ăn được một miếng, mình suy nghĩ và quyết định qua hỏi và nhờ cô con gái chủ quán gui cho bằng được cái tên của món này để sau này còn tránh. Bạn gái dễ thương và chịu khó cố gắng nói công thức món ăn này cho mình và hi lại tên với hy vọng mình sẽ tìm được món này khi ăn ở nơi khác. Mình cám ơn quay lại ăn hết cơm, rau và đồ ăn rồi tính tiền. Tất nhiên là ko đụng đến đĩa ớt sa tế đó.

Đi loanh quanh một lúc, mình thấy người ta bán cái bánnh giống cái bánh giò. Hai đứa dọt dô hỏi ăn. Mình nói với Nhật nên ăn 1 cái thôi, hổng hiểu sao chủ quán hiểu ý chỉ mang một cái và 1 đôi đũa. Nhật nói có 1 đôi đũa sao ăn mày, lập tức có thêm đôi đũa nữa. Tụi mình bắt đầu nghi ngời cái quán này. Nhưng nhìn quanh, đứa nào cũng bôi bôi trét trét lên mặt, sao có thể là dân Việt Nam được. Cái bánh giò dở dã man, một cái ăn cũng không hết. Mình trả tiền rồi đi tìm cái khác. Lội một chút nữa, mình gặp quầy bán con đun dừa. Bà con bu lại rất đông, không biết có phải chim mồi không nữa. Mặc dù thấy nó bò lúc nhúc, nhưng nhiều người ăn, có người ăn xong lại đến mua thêm, miệng chép lưỡi thèm thuồng, nên mình mua thử 2 con, mỗi con 1500 Kyat, tương đương 30.000 VND. Kết luận cho món này: Ngon không tưởng, có cơ hội kiếm được đun dừa ở Việt Nam phải chiên giòn chấm muôi ngay.

Đã tới lúc nên tìm quán cóc nhậu vỉa hè, nhưng thật vô vọng, tụi mình về và nhờ bạn lễ tân setup giùm một bàn ven đường. Uống hết 2 chai và 2 lon, mình nghỉ và thanh toán. Công nhân bia Myanmar dở và mắc.

7. Yangon – Chùa Shwedagon
Buổi sáng Yangon có vẻ mát mẻ hơn. Sau một đêm mệt mỏi, thức dậy với không khí này cũng thiệt khỏe. Khách sạn có phục vụ ăn sáng miễn phí. Món ăn sáng là một món ăn truyền thống của Myanmar gồm các sợi phở như phở Việt Nam trộn với bánh trán chiên giòn nhân bắp nát vụn ăn kèm nước sốt và rau thơm héo. Mình hỏi anh bạn Chile ngồi bên là thức ăn có ngon hem, ảnh nói lạ nhưng OK. Mình cũng thấy OK. Anh Chile sau khi hỏi mình ở đâu đã khoe là đi nhiều nơi ở Việt Nam như Sài Gòn Phú Quốc Cần Thơ, Huế Hội An Hà Nội. Ảnh khoe cái hình màu nước vẽ chùa cầu và 1 hình That Luông sketch đen trắng. Bạn í đang có hứng kể chuyện thì bạn Nhật khoe hình vẽ chì đen bác Giáp. Chắc do cái hình lộng lẫy quá, nên bạn kia tắt đài, thấy tội tội nên mình trách bạn Nhật sao làm bạn cụt hứng.

Và mình đi chùa Shwedagon, chùa to nhứt Myanmar. Sau khi hỏi đường bạn sinh viên không biết tiếng Anh, mình đi về hướng chùa bằng chân đi bộ để chứng tỏ lòng thành. Và lòng thành đã bị triệt tiêu hoàn toàn dưới cái nắng đổ lửa lên cái đầu trọc không nón kèm lời khuyên của một bác già rằng chùa ở xa, rất xa. Thôi đành leo taxi vậy.

Chùa Shwedagon hiện ra dần dần với chóp nhọn cao vun vút. Hôm qua mình có đọc ở tờ hướng dẫn tại san bay là đỉnh của ngọn tháp này đang giữ độ cao kỷ lục hơn 7 chục thước. Dã man thiệt. Đi vào chùa là khối hành lang với những hàng cột lớn đường kính chừng hơn 1 thước chạm trỗ, trên có vẽ và lọng đá các hình ảnh về cuộc đời đức Phật, phía dưới có các quầy lưu niệm bán trống, chuông và tượng Phật. Mình nói Phật ở đây có khuôn mặt hơi trẻ so với Phật Việt Nam, Nhật nói mày tiểu tiết quá, trẻ già gì chả được. Lối vô hoành tráng, lát đá, sạch sẽ, người dân đi vào sẽ phải tháo giày dép kể cả vớ ra khỏi chân. Mình đã hơi ngại khi nghĩ chân mình sẽ nướng trên lớp đá này ngoài nắng.

Sau khi qua cửa kiểm soát, chắc là ban quản lý sợ có bomb, mình vào nơi gửi giày và mua vé, mỗi em 8 USD.

Khu vực tháp lớn thật hoành tráng, mình đang lúi cúi chụp hình thì có một anh người Myanmar đi ngang qua giơ tay nói good good, good photo. Anh hỏi mình ở đâu và giới thiệu mình là thầy giáo, sống ở sân bay và hay về chùa nào vào cuối tuần. Ảnh nói khu vực chùa lớn phía bên trong có thờ sợi tóc của Đức Phật tuy nhiên người nước ngoài không được vào xem, chỉ các tăng mới có thể ở trong đó. Ở sảnh ngoài, người ta đến ngồi ngắm nhìn tòa tháp, lạy Phật và nghỉ ngơi. Anh nói tháng sau sẽ là tết Myanmar, sẽ có rất nhiều người đến đây, bạn chỉ có thể nhích chân từng chút từng chút. Khu bên cạnh còn lưu giữ dấu chân Phật, nếu chút nữa chưa đến thời gian đón con, ảnh sẽ dắt đi. Quanh ngọn tháp có 7 khu vực tượng trưng cho 7 tinh tú quay quanh Đức Phật, đó cũng là 7 thứ trong tuần, mỗi người dân Myanmar đều nhớ rõ mình sinh ra vào thứ nào, dựa vào đó, họ sẽ khấn vái cầu nguyện đúng tinh tú tương ứng. Anh dẫn mình sang làm phép để cầu nguyện. Hình thức của những bức tượng mỗi thứ khác nhau và cách thức làm lễ cũng khác nhau. Mình đội nước lên đầu, xối nước 10 lần vào tượng Phật ngồi, 3 lần vào Hộ pháp đứng, 8 lần vào con rắn rồi nguyện cầu cho mọi người trong gia đình hạnh phúc vui tươi và sống lâu.

Anh Myanmar này cực kỳ tốt bụng giảng giải từng chút cho mình hiểu ở đâu cầu công việc, ở đâu cầu cho sức khỏe, ở đâu cầu cho hạnh phúc. Cầu làm sao và cái cầu nào cầu trước, cái cầu nào cầu sau. Sau một hồi lâu dắt đi nhiều nơi, giúp mình cầu nguyện, anh dắt mình lại một nơi có tượng Phật nằm, anh nói đây là bản copy của bức tượng Phật cách đây không xa. Anh nói phải quay về đón vợ con về vì chắc họ đã cầu nguyện xong. Anh nói nếu không phiền, có thể cho ảnh cái gì đó để ảnh lo cho vợ con. Mình có cảm giác sao giống kiểu xin tiền ở Việt Nam hồi những năm 95-96 ghê. Mình đưa ảnh 5$, ảnh cười nói nó hổng có nhiều đâu, chừng đó chẳng để làm gì. Mình giả điếc đưa ảnh 5.000 Kyat, ảnh cười tiếp nói 5.000 thì có hơn 5$ nhiêu đâu. Mình hỏi ảnh bao nhiêu, ảnh nói ít cũng phải 20.000 Kyat, hehe, mình kêu thôi, không làm mích lòng nhau, anh cầm giúp em 10.000 Kyat thôi. Ảnh cầm rồi đi.

Mình dìa khách sạn gọi bạn tài taxi hôm qua 2h chiều ghé đón mình, sau đó tắm rửa trả phòng và ra ngoài ăn cơm trưa.

8. Yangon – Chiều ngày thứ 2
Sau khi ăn mí món cà ri kiểu truyền thống Myanmar xong, mình kiếm quá nước ngồi chơi chờ anh tài taxi vì đã hứa sẽ nhờ ảnh dắt đi loanh quanh. Vì cũng không có nhiều thời gian và cũng phải đến bến xe đi Mandalay nên mình chọn taxi cho tiện. Đúng 2h, bạn taxi có mặt tại khách sạn rước mình đi vào trung tâm Yangon.

Dưới đây là một số nơi mình ghé:
- Khu trung tâm, là một vòng xoay lớn với một ngôi chùa lown, khu cung điện xây theo lối kiến trúc Anh sơn đỏ và một số tòa nhà xây lối Anh-Ấn thuộc địa. Quanh đó, người ta trồng cây xanh, cỏ và xây một ngọn tháp cao ở giữa, công năng chính chắc để chụp hình.
- Khu cảng ven sông: khu này được chia ra thành 2 khu nhỏ, một khu chất đầy container, ở đó có nhà hàng ven sông, đèn lấp lánh ban đen, nhà hàng địa phương dành cho các cặp tình nhân. Mình nói có lãng mạn lắm không, bạn tài nói ta không hiểu từ rô men tịt. Khu còn lại là khu neo đậu tàu thuyền. Mình thấy có 2 chiếc cầu cảng mục nát và 2 chiếc thuyền, 1 lớn và 1 rất lớn. Các công nhân bốc vác mang gạo từ dưới chiếc tàu lớn lên bờ cho vào xe tải nhỏ, cứ mỗi bao mang đi, họ được 1 que gỗ tính công, y như phi Tàu – kiểu bến Thượng Hải. Chiếc tàu rất lớn thì nằm im ỉm. Anh tài xế hết lấy điện thoại chụp hình chiếc thuyền lại đến nhờ mình chụp giùm anh với nó. Mỗi lần chụp là mỗi sửa sang lại áo quần. Mà nói là tàu rất lớn cho oai, chứ thực ra nó không quá to, so với các tàu cảng chở hàng ở Bason thì nó chưa bằng phân nửa. Sau khi nhìn ngó vài thứ, mình nói ảnh đi. Tranh thủ lúc đi ra, ảnh nhờ chụp thêm vài hình nữa và khoái chí cười, ảnh nói sẽ khoe với mọi người là đã gặp tàu nước ngoài. Ảnh nói ảnh may mắn, không dễ gì ở Yangon có thể gặp chiếc tàu này.

Các nơi khác là các đền chùa với các tượng Phật to vật vã. Chùa Chaukhtatgyi Paya có tượng Phật nằm to dã man đặt trong khối thép tiền chế bao bọc bảo vệ. Mặt Phật trang điểm lòe loẹt, chân có 10 hoa chân, lòng bàn chân Phật có in nổi hoa văn chim thú chùa chiền xếp theo hàng lối như bàn cờ vua. Chùa Nga Htat Gyi có tượng Phật ngồi dát vàng cao chừng 5-6m khuất trong sâu, ánh sáng trên trần chiếu ngang mặt Phật rất huyền ảo. Cột chùa được lắp hình chiếu thủy theo hoa văn Myanmar, xấu nhưng công phu.

Và rất nhiều chùa với các tượng Phật cao lớn khác. Có một số ngôi chùa có người ôm một chiếc thau bạc ở ngoài cổng xin cúng dường, anh luôn móc tiền bỏ vào.

Ngoài ra anh còn dắt tới những nơi khác như ngôi nhà của tướng Aung San Sun Kyi, bất ngờ khi anh nói Việt Nam có Hồ Chí Minh, Myanmar có ông này.

Đại học Yangon nằm ven hồ Inya, nơi các bạn sinh viên dắt nhau ra đây chơi. Anh dắt vào một quán bánh chiên lớn, đãi mình món đồ rau củ chiên giòn chấm tương ớt. Ảnh nói ngày trước khi còn đi học, ảnh hay dắt người yêu ra đây, bữa nay ngồi ăn, tự dưng nhớ bạn gái quá :D. Anh tài này đã 41. Mình hỏi chắc cô đó không phải mẹ mấy đứa nhóc hiện giờ. Ảnh nói chắc chắn rồi.

Chùa cuối cùng ảnh dắt tới là chùa có tượng Phật ngồi ngoài trời cực to mà mình thấy khi máy bay đáp. Mình có nói với ảnh hôm qua, ảnh nói nó gần bến xe nên sẽ để ở chặn cuối.

Sau khi chiêm bái Phật và chụp ảnh tự sướng, mình đến bến xe, tạm biệt anh tài tên Htay dễ thương, lên xe làm chuyến tốc hành Mandalay 12h đồng hồ.

9. Đi Mandalay
Một ngày dài mệt nhọc được bù lại với một đêm ngon giấc sau khi chén dĩa cơm gà chiên ngon bá cháy. Tuy nhiên cũng không phải dễ dàng để ăn cơm chiên khi mà bạn vào một cái quán với hàng chục nhân viên không nghe nói được tiếng Anh và menu thì toàn giun và rắn.

Mờ sớm ngày thứ 3 ở Burma, khoảng 5h sáng, mặt đất chưa có ánh sáng, xe dừng lại ở bến xe Mandalay, mình cùng mọi người bước ra khỏi xe trong cái lạnh khoảng 20 độ, đối nghịch hẳn với cái nóng khủg khiếp ở Yangon. Mình lạnh cóng và Nhật đưa cho mình chiếc áo dày để chống lạnh.

Trái với hình dung trước đây về Mandalay, bến xe ở đây cực nhỏ, chẳng có bao nhiêu người ra vào, hầu như lúc này chỉ có vài người bốc xếp hàng, vài người khuân vác đồ của chính họ, vài anh xe ôm, vài anh taxi đi loanh quanh, mời mọc. Mình định bụng sẽ đi vào mua vé Bagan rồi sau đó tùy vào thời gian ở Mandalay sẽ ăn uống vui chơi. Mình đi loanh quanh các phòng bán vé để hỏi xem có chỗ nào bán vé đi Bagan hay không. Quanh mình vẫn có một số anh người địa phương hỏi han mời mọc. Đến một chiếc phòng lờ mờ tối, đang huyên náo ồn ào, mình đi vào, đứng nhìn, tiếng ồn bỗng im bặt, hàng chục cặp mắt đen lánh trên những khuôn mặt đen lánh và loáng thoáng rau quai nón đang nhìn mình. Cả đám người đứng hình, mình cũng đứng hình, má ơi mí người đó đang hăng máu đỏ đen. Mình không biết họ đang nghĩ gì và bọn họ cũng vậy. Mình nhoẻn miệng cười rồi từ từ rút. Mí bạn mặt đen đó cũng bình tâm tiếp tục chơi.

Từ phòng vé, mình đi rửa mặt đánh răng ở toilet nam. Sau đó ghé một phòng vé khác hỏi tuyến đi Bagan. Ở đây mình được biết là không có tuyến nào đi Bagan cả. Anh bán vé nhìn mình. Bagan? No! Bus to Bagan, no! Train to Bagan, no! Anh chỉ biết nói chừng đó, nhưng nghe xong là biết tất. Từ lúc đến nơi tới giờ, chưa gặp ai nói tiếng Anh dài hơn 1 từ như anh này. Hic, chả lẽ giờ bắt xe quay lại Yangon?

Bỗng từ đâu xuất hiện một anh trạc 40 tuổi chạy lại hỏi là mình đi Bagan hay sao? Ở đây hổng có tuyến đi Bagan đâu. Nếu muốn đi phải bắt xe qua nơi khác mới có. Mình hỏi vậy nơi khác là nơi nào? Bạn í nói nơi ấy là Mandalay. Móa, mình mua vé xe đi Mandalay, giờ tới đây bạn nì nói phải đi Mandalay là sao?

Hic, cuối cùng cũng hiểu ra, tối qua ngủ ngon xe nó tới Mandalay mà không xuống, giờ nó chạy đến huyện miền núi Mya Myo, vừa lạnh vừa hoang sơ, may mà có anh này biết tiếng Anh giúp đỡ. Sau khi biết mình sẽ đi Mandalay, anh đưa mình đến một nhà xe nhỏ ở ngoài sân để mua vé đi ngay. Xe sẽ chạy lúc 7h30, 9h30 sẽ đến nơi. Sau khi có vé trong tay, mình yên tâm hơn và bắt đầu nhìn ngắm xung quanh. Nơi đây hơi giống vùng miền núi Tây Tạng trong phim, mặc dù không quá lạnh nhưng người ta mặc áo ấm và cái cách đi lại líu ríu như vậy làm mình có cảm giác ở trên cao lắm. Bên xe kia mở mấy bài hát dân gian gì đó, nghe càng có cảm giác du mục hơn.

7h cô chủ nhà xe ra, cô này nói được tiếng Anh chút chút. Sau một lúc giải thích, cô hiểu là mình tính đi Bagan chứ hổng phải muốn đi Mandalay. Dị là cô vẽ cho mình cái bản đồ, giờ ở Mya Myo nè, con bắt xe đi Changewoo nè, rồi con lên Nhayewoo nè, rồi con mướn xe ôm đi Bagan, gần lắm! Nhưng mà con ớn òy, con có 5 ngày ở Burma thôi, mà con còn phải về Yangon nữa, nên con đi Mandalay cho nhẹ đầu hehe.

Vậy là 7h30 xe chạy, cô chủ nói cô sẽ cố gắng giúp con đi Bagan. Mình ngơ ngác không hiểu nhưng khi đến Mandalay, mình mới hiểu vì sao cô nói rứa :D

10. Maymyo – địa danh không có trong guidebook
Nếu khôg nhờ cả đêm vật vờ trên xe, mình chẳng thể biết đường xá ở Mya Myo đẹp đến như vậy. Hai bên đường cây cối rũ lá, trơ xương trắng toát, dưới lề đường, lâu lâu lại bắt gặp một bác già râu tóc rậm rạp, đầu đội mũ người đạo hồi lững thững bước đi. Lâu lâu gặp một vài người đạp xe đi đâu đó ngược lại.

Đi một thời gian ngắn thì rừng thông bắt đầu lấp ló, xe bắt đầu xuống đèo, đèo khá dài, loằn ngoằn và nhiều đoạn cua gấp – nhưng đại loại là chả nguy hiểm mấy. Bạn Nhật bắt đầu nói tới chuyện bắt cóc và mua bán người. Sáng nay buồn buồn nó bắt mình đi bán cái tiêu. Mình kêu sống chết có số, không mong muốn chuyện đó nhưng lỡ bị thì chịu chứ sao giờ. Nhưng mà giờ cảnh đẹp quá, đâu thể không ngắm mà đi nghĩ chuyện chết chóc moi ruột moi gan lấy nội tạng.

Xe qua một khu đầy những gốc cây cổ thụ, thân to, nhiều nhánh, xương xẩu nhưng lại trĩu bông màu tím bằng lăng, cực đẹp. Cây này mà trồng một cây ở nhà thôi thì tới mùa hoa nở nhà luôn đầy khách. Qua một khúc quẹo, xe đi ngang qua khu sân bay Anishakhan, có lẽ đây là sân bay quân sự, vọng gác và lô cốt lấp ló bên trong.

Có một quãng đường hơn 200m, người ta tập trung 2 bên để buôn bán các loại hoa cúc. Hoa đủ màu sắc được bó thành bó lớn đặt trên phần thân sau xe máy. Cứ mỗi người 1 xe, 2 bó, tất cả mua bán tấp nập, ồn ào, chen chúc nhưng đậm chất chợ phiên miền cao. Tiết trời lành lạnh, hoa nở ngập trời, lòng cứ như đang trong 1 ngày cận tết.

Một đoạn mình thấy cây lá đều phủ một màu trắng, không phải là tuyết nhưng chẳng biết là cái gì. Đi một đoạn mới thấy một nhà máy đá, quá trời người đang xây đá, đúc túp-lô.

Chú tài xế đưa mỗi đứa 1 viên kẹo bò húc ngậm chơi, mình vừa ngậm xong là chú tăng tốc chạy dèo dèo qua mí cái đèo còn lại. Xe tới Mandalay đúng giờ đã định. Chú bắt đầu lần từng đường để kiếm hướng vô bến xe. Hóa ra bạn xe này cũng không ghé Mandalay, nhưng do bạn chủ… ủy thác, nên bạn í phải chịu khó tìm hướng giúp mình, sau khi hỏi nhiều người, bạn tài xế ghé lại một ngã tư lớn, ở đó có vài người địa phương chạy xe ôm. Bạn tài xế gom giùm mình 2 bạn xe ôm và nói mình rằng họ sẽ chở mình vào bến xe với giá 1.500 Ks, tương đương 30.000 VND. Hai anh tài xế xe ôm mặt bặm trợn, tóc tai bù xù mặt đen nhánh, miệng đỏ quoắt, tánh hiền lành và cười dễ thương cực kỳ dã chở 2 đứa đi khoảng 30 phút vào bến xe, tìm nhà xe và giúp mình mua được vé xe đi Bagan. Lúc này là 10h30, mình đi ăn cơm đợi 11h30 sẽ khởi hành.

Tại quán cơm mình gặp người quen, thằng Miến Điện này đi cùng mình tối qua. Mình nhận ra ngay vì thằng heo này tối qua hỏi mình đi đâu, mình nói mình đi Mandalay, vậy mà tới Mandalay nó dọt xuống 1 mình. Mình mời nó chai nước cam vì nó đã cơm nước xong. Hôm nay món cơm mình gọi ra có đính kèm món ớt sa tế hôm bữa, mình đã biết nó ngon cỡ nào nên tính không ăn, bạn Nhật chọc nên lôi ra giả vờ múc ăn. Thằng ku kia chặn tay lại nói no no. Tội thiệt!

Sau khi cơm nước xong, mình qua bàn sạch ngồi chơi, đến 11h15 thì có một bạn Myanmar đến nói xe chuẩn bị đi và ra dấu để anh ấy dắt đi. Vậy là chuyến xe đi Bagan khởi hành sớm 15 phút.

11. Bagan
Trải qua khoảng 6h ngồi xe, hai bên đường đi chỉ duy nhất một màu nâu đất, xen kẽ cây cọ dầu và vài loại cây có lá giống táo, xa xa lác đác vài đàn dê trắng. Nói chung đây là khung cảnh của quốc lộ 1a đoạn Ninh Thuận, chỉ thêm vào những dãy cọ dầu san sát và bỏ đi những dãy núi phía Tây và bãi biển phía Đông.

Lúc 5h30, hai bên đường xuất hiện nhà cửa, khách sạn, quán ăn, người dân và khách du lịch. Xe đã đến nơi. Tại đây, mình gặp một thanh niên mặc áo đỏ có ngôi sao vàng cờ Việt Nam. Qua bạn này, mình biết được rằng địa danh này gọi là Nhậu (nó ghi chữ giun – ko vẽ lại được). Khách sạn mình cần ở nằm ở New Bagan, nơi cần tham quan là Old Bagan. Old Bagan nằm giữa Nhậu và New Bagan.

Anh thanh niên (sau này mình mới biết tên là Tun Tun – đọc là Tom Tom) nói mình nên thuê khách sạn ở đây để tiết kiệm chi phí với các lý do như sau:
- Tất cả các chuyến xe đi ra các tỉnh khác đều xuất phát ở đây.
- Khách sạn ở đây rẻ hơn Old và New Bagan.
- Đường về New Bagan xa, taxi đi 15 USD, xe ngựa 12 USD.

Vì tò mò Bagan New Old nó ra làm sao và rút kinh nghiệm vụ xe cộ lần trước nên mình không mua vé về Yangon, chỉ thuê xe ngựa đi trước, tới khách sạn tính sau. Vậy là bạn kia dắt mình đến một chiếc xe ngựa để đưa mình về New Bagan.

Khi chuẩn bị lên xe, bạn Tun Tun nói rằng bạn ấy có gói tour dắt đi các đền đài từ sáng 5h30 đến tối 6h00 giá 50 USD cho hai người, cảm thấy cũng ok về giá và vì đến khách sạn mình cũng phải tìm các dịch vụ khác, vậy nên mình đổi ý. Kế hoạch được sửa đổi và công việc của hôm đó gồm: book vé về Yangon trước, sau đó đặt cọc tour cả ngày mai, bắt xe ngựa về New Bagan, checkin khách sạn, ăn tối và ngủ thật sớm để mai dậy được lúc 5h.

Có một trục trặt nhỏ xảy ra, là chuyện anh xà ích muốn ứng trước 50% chi phí chuyến đi ngày hôm sau. Vậy tức là mình phải gửi 25+12=37 USD trước. Thật tình thì việc đưa trước đưa sau chẳng có gì quan trọng. Nhưng mình có cảnh giác bạn Tun Tun này hổng hiền lành, do đó mình chỉ gửi 12.000 Ks cho chuyến xe ngựa đi New Bagan và 4 USD deposit cho ngày mai. Việc này làm anh xà ích nổi giận. Anh ấy nói với Tun Tun nói với mình rằng người Myanmar làm việc bởi chữ tín, do đó việc không tin tưởng ảnh nên chỉ cọc 4 USD là không chấp nhận được, ảnh đòi gửi ảnh ít nhất 20 USD. Thấy ảnh làm việc coi trọng chữ tín vậy mình cũng rất là trân trọng nhưng ảnh tín khôn quá nên mình nói mình không biết mí anh là ai, nhưng mí anh đưa mình về thì tất nhiên sẽ biết mình ở khách sạn nào. Mình hứa mình sẽ đi tour của mí ảnh, nhưng chắc chắn cọc chỉ 4 USD, không hơn. Anh xà ích từ chối, vậy là Tun Tun ôm luôn show ni. Vừa đưa về khách sạn, vừa dẫn đi đền tháp ngày mai.

Đường về New Bagan thật đẹp, hoàng hôn đỏ thẫm hết bầu trời, hai bên đườnng cây cối chen nhau vươn cành, đâm lên tua tủa những xương và xương. Tun Tun nói mùa đông ở đây đẹp hơn, vì lúc ấy hoàng hôn một màu hồng, nhuộm hết nguyên bầu trời chứ không chỉ một khoảng dưới như hiện giờ mình đang thấy. Qua lời kể mình biết được ở đây trước kia có hơn 4.000 ngôi đền lớn nhỏ, sau 2 trận động đất, hiện giờ chỉ còn hơn 2.700 ngôi đền, người ta chỉ phục hồi một số, còn lại bỏ. Qua mỗi khu, Tun Tun đều giới thiệu sơ nhưng mình không để ý lắm, mà cũng chẳng nhớ để làm gì.

Một lúc sau, một chiếc taxi đuổi lên tới và Tun Tun ép xe ngựa vô lề đường nói mình qua taxi đi, không phải trả thêm đồng nào vì Tun Tun đã thương lượng với taxi, anh ấy không muốn mình về khách sạn quá lâu sau 1 ngày đi xe mệt lắm rồi. Mình thì lại khác, mấy ngày qua ngồi taxi với bus oải quá trời, giờ ngồi xe ngựa lắc lư lốc cốc quá đã, ngu chi dọt xuống. Vậy là thằng Tun Tun không lừa được mình, đành tiu ngỉu đưa mình về tới khách sạn, lúc này là 7h40

Bạn lễ tân sau khi biết mình trễ ngày đã lấy làm tiếc và chạy đi tìm quản lý để hỏi về việc mình muốn discount đôi chút vì lỡ book phòng mà không ở. Sau một lúc bạn í lên nói bạn chủ giảm 5 đô, nhưng chỉ giảm cho đêm nay thôi. OK, có còn hơn không, có còn hơn không. Mình nhận phòng, tắm rửa, đi ăn, 2 uống đứa uống hết hai chai bia Dagon 660ml 8% cồn rồi về khách sạn ngủ sớm. Tim đập dồn dập chờ đến ngày mai.

12. Một ngày ở Bagan
Sáng sớm, anh xà ích Tun Tun ghé đến khách sạn. Mình cũng đã dậy và dọn dẹp mọi thứ vào balo, check out và ra hiên ngồi. Cũng xin mô tả mái hiên chỗ mình trọ một chút. Khách sạn mình ở tên là Mya Thida, chỗ này không rộng lắm, chỉ làm hai dãy nhà đối diện nhau, ngoài trước có một hồ cá dài có vài hòn non bộ nhỏ xíu. Trước phòng có dãy hành lang để ngồi hàn huyên. Tuy thiết kế đơn giản nhưng hiệu quả vô cùng, khách có thể ngồi ngoài hiên, uống trà, bia, cafe nói chuyện với nhau hoặc nói với qua phòng bên cạnh vì không gian hẹp. Không khí buổi sáng cực mát mẻ để thả mình với chút đồ uống tự làm. Thời gian chờ Tun Tun không lâu nhưng mình cũng thả hồn được một chút. Bên kia phòng đối diện, 2 bạn gái New Zealand cũng dậy sớm, có vẻ họ cũng sẽ đi sớm. Mình chào buổi sáng và hỏi họ tính đi ngắm bình minh hay sao. Họ nói tính vậy và tính vào lễ tân hỏi cách đi. Tuy nhiên tình hình là lễ tân đang say nồng giấc xuân, nên mình nói sao mày ko đi với tụi tao, đã tính tiền hết rồi, khỏi lo. Vậy là 2 bạn OK. Sau khi hỏi Tun Tun rằng 4 người có sao không, Tun Tun nói 1 chiều thì OK, bạn ngựa có vẻ giận ^^. Dù sao thì cũng kỳ, đáng lẽ chỉ kéo 3 thằng, giờ phải vác thêm 2 con, mà 2 con này to hơn 3 thằng kia.

Bagan buổi sáng cực đã, cây cối chim chóc đầy đường. Tun Tun giới thiệu cho mình cây Cô tông, dùng để dệt vải, giờ mình mới biết, nhìn cũng đẹp đẹp, bông trắng trắng, mọc thành bụi, nhưng trời tối quá, cũng chẳng thấy rõ thân lá nó ra làm sao.

Ven đường, một số khách khác cũng đã dậy và phóng xe đạp, xe điện đi ngắm bình minh. Lúc mình qua một đoạn cua, có 1 cặp phóng xe đạp rất nhanh vượt lên. Chàng trai bỏ xa cô gái, cô gái thì ráng sức đạp theo. Một bạn gái ngồi trên xe nói với theo: Ê men, tranh thủ đi sớm chụp hình về khoe cho bạn kia hả. Cũng biết tếu ^^.

Đi một lúc, trời bắt đầu tỏ, xe ngựa vòng qua đường đất vào một ngôi đền. Theo như Tun Tun thì đền này là hợp lý nhất để ngắm và chụp bình minh. Ngọn tháp hơi dốc, mặc dù dễ đi nhưng mình cầm máy ảnh ở ngoài, tay kia lại cầm thêm cuốn sổ và mang balo nên cũng hơi hơi vất vả tí xíu. Nhưng lên đến đỉnh tháp thì thật đáng. Sửng sờ với cảnh đẹp, mình chẳng muốn chụp hình luôn. Khung cảnh quá đẹp, lờ mờ sương phủ, xa xa những ngọn tháp lấp ló, to nhỏ chen nhau, trùng trùng điệp điệp. Chen lẫn với những ngọn tháp là những bụi cây lớn, những thân cây cổ thụ lá họ nhà me vươn cao. Xa xa lại có tiếng đọc kinh vọng lại càng làm cho khung cảnh thơ và thiêng.

Vài khách đã đến trước và giương súng ống tua tủa, chờ khoảnh khoắt mặt trời lên để bắn.

Mặt trời bắt đầu ló dạng. Những người chụp hình bắt đầu bấm những shoot đầu tiên. Tiếng lách tách phá đi không khí u mịch cần có của nó. Mình xuống tầng hai để không nghe những âm thanh này. Dưới này có vài cặp ngồi ngắm, không nói năng gì. Có vẻ ở dưới này, mọi người đồng tình với sự yên lặng hơn.

Mặt trời càng lúc càng rõ. Khinh khí cầu được thả lên và chầm chậm tiến về phía tháp mình đứng. Tiếng nhạc du mục thay cho tiếng cầu kinh ban nãy. Không gian tươi vui hơn, trong lành hơn, thư thái hơn, đời hơn. Dường như người ta cố tình đốt khói để khói lan tỏa quanh khu đền để cảnh vật đẹp thêm. Mình đoán vậy và may mắn là từ hôm đó đến nay không đọc mẩu tin nào về vụ cháy lớn ở khu đền Bagan ^^.

Yên bình, tĩnh lặng, chẳng muốn rời xa.

Dù sao thì mặt trời cũng đã lên cao, và mình còn phải ăn sáng rồi thăm những khu đền khác. Vậy là mình cùng mọi người xuống dưới và ra xe. Lúc này chú ngựa đang được bạn thợ sắt sửa cái móng, có vẻ bạn ngựa hông thích lắm, cứ ngọ nguậy cái chân hoài. Hai bạn New Zealand đã xuống trước và thuê xe ngựa khác. Có vẻ hai bạn đó không thích bạn xà ích mới cho lắm, đang kỳ kèo. Mình leo lên xe Tun Tun đi ăn sáng.

Phải nói món ăn sáng ở Myanmar chỉ có 1, vậy mà mình đã không tin khi đọc ở khách sạn Agga – Yangon. Ở đây nó làm y chang, chỉ khách là có thêm món bún thay vì chỉ có 1 lựa chọn phở như ở khách sạn. Ùm, thôi chơi luôn, ăn bún cho nó lạ. Nói chung món làm ăn ngon, có thể ăn thật nhanh mà không phải nhăn nhó khó chịu gì cả. Món lạp xưởng cực ngon, nhỏ xíu như ngón tay nhưng mùi vị thì các lạp xưởng ở Việt Nam mình từng ăn không thể bì được.

Chương trình tham quan có lẽ rất dài, vì Tun Tun nói sẽ đi đến hơn chục tháp lớn, mình sẽ không mô tả chi tiết từng tháp ở đây. Chỉ nêu tên hoặc đặc điểm vài tháp đã đi qua.
- Tháp Thatbynnyu (nghĩa là Phật biết tuốt), là tháp cao nhứt ở đây, ở giữa tháp có tượng Phật lớn, 3 mặt còn lại cũng có 3 tượng Phật khác, và men theo hành lang, rất nhiều tượng Phật nhỏ trang trí thêm.
- Tháp tiếp theo là một cung điện cũ, phía trước đã đổ do động đất, đang tu bổ. Chỗ này có người bán vàng để dán lên chân tượng Phật. Bên trong tháp có bậc tam cấp để lên sân thượng, đỉnh tháp để ngắm ra xa.
- Tháp Mohabodhi nghĩa là Cây đại thụ, ý là cây bồ đề Phật Thích Ca Mâu Ni nhập Niết Bàn thì phải. Trong này có nhiều hình tượng, tượng trưng cho những ngày trong 1 tuần, kỳ lạ là ở đây ghi đến 8 ngày, cô quét đền đọc 8 ngày đó ra nhưng mà không biết vì sao lại có 8 ngày trong tuần. Thứ 2 là cọp, thứ 3 là sư tử, thứ 4 là voi có ngà, thứ 5 là chuột, thứ 6 là thỏ, thứ 7 là rắn, thứ còn lại là voi không ngà.

Giữa buổi đi chơi, bạn Nhật nói nên tắm ở đâu đó để khỏe rồi đi tiếp. Mình hỏi Tun Tun có chỗ nào tắm không. Tun Tun nói vô khách sạn thì tốn tiền, bạn í không thích tốn tiền và nghĩ mình cũng vậy. Bạn ấy gợi ý một cái giếng và tới đó múc nước tắm tiên. Mình chịu luôn. Rứa là ba đứa thẳng tiến cái chỗ tắm đó. Thật ra nó cũng không quá trống trãi như mình tưởng tượng, đây là cái giếng chùa, vào tắm thì gửi nhà sư 500 Ks. Sau đó tự mua xà phòng, dầu gội, khăn tắm v.v.. Sau một lúc tắm rửa, ba đứa tràn trề sinh lực, chuẩn bị kiếm nhà hàng ăn. Nhà hàng dọn cho mình buffet kiểu truyền thống Myanmar, thức ăn không ngon nhưng món tráng miệng chuối sáp ngon cực. Nếu ai đã ăn chuối sáp ở miền Nam thì sau khi ăn chuối này họ sẽ gọi chuối sáp ở mình là chuối mật, còn đây mới là chuối sáp, mềm mịn như sáp, dẻo và bùi, thơm ngon và không ngấy. Nói chung là quá ngon.

Sau khi ăn, mình đi dạo dạo thêm vài ngọn tháp nữa, như tháp Ananda Phaya, Tun Tun nói tháp này có nghĩa là Casting Brother of Buddha – mình nghe loáng thoáng là vậy vì nói anh ấy viết ra, anh ấy hổng viết được, anh Tun Tun này tiếng bồi thiệt trùm. Nhưng mình nghĩ brother là đúng, vì trong này có 4 tượng Phật là anh chị em với nhau. Đây là tháp có quần thể tượng Phật to lớn vĩ đại và đẹp bật nhất mình thấy ở Myanmar. Tháp to nhất ở Bagan là tháp do ông vua giết cha xây, tháp này tuy bị đổ vỡ nhưng không được trùng tu. Tun Tun nói vì truyền thuyến kể sau khi giết cha, bạn hoàng tử lên ngôi và cho xây cái tháp to nhất này, sau đó giết hết mí bạn thợ để hổng ai copy đi đâu hết. Do đó về sau, hổng ai dám sửa trùng tu gì cả vì họ sợ sửa sẽ chết. Mình hỏi chính phủ có dám sửa hông, bạn Tun Tun nói hông vì chính phủ cũng sợ sập :D. Đặc trưng của khu đền này là phân chim hôi bà cố. Lội lội thêm vài cái đền, ra ngoài bờ sông ngắm sông Ayeyarwady xấu tệ, sau đó mình lên một ngọn tháp khác Tun Tun không nói tên để ngắm hoàng hôn. Xui cho mình chiều nay trời âm u và cuối ngày không có mặt trời. Vậy là mình leo lên ngồi chơi, gặp vài bạn Myanmar đang học tiếng Anh chạy lại nói chuyện (tự dưng thấy nhớ cái ngày còn nhỏ của mình kinh khủng, mặt dù tiếng Anh của mình bi giờ thua xa ngày xưa :D).

Vậy là hết ngày, mình lên xe ngựa về Nhậu, ăn tối và chờ chuyến xe về Yangon.

Phải nói thêm rằng, mình đã xui khi vào nhà hàng tên Nation ở Nhậu. Sau 10h đi xe, mình tới Yangon. Ngồi chơi chờ trời sáng, mình gọi cho bạn Htay, hy vọng bạn ấy sẽ dẫn đi vài nơi mua sắm giá rẻ như bạn í đã hứa, nhưng Htay đi Mandalay chưa về, mình đành bắt taxi khác. Sau khi hỏi gần hai chục tài xế khác nhau, mình mới biết gặp bà Htay trùm tiếng Anh đó là điều may mắn của mình, hầu như mí bác tài ở đây đều hổng biết tiếng Anh. Cuối cùng cũng gặp một anh tài nghe hiểu và nói lại được một ít. Anh dắt đi chợ đầu mối để mua hàng thủ công mỹ nghệ địa phương, chợ đóng cửa vì hôm nay thứ 7, lại là rằm, mọi người đi chùa. Bó tay. Cái chợ to đùng dị mà đóng cửa chỉ vì hôm nay là ngày rằm. Anh tài xế nói sẽ qua cái chợ khác. Mình nói tùy thôi, mình không có lựa chọn. Ảnh chở qua chợ khác, tương tự luôn. Ảnh nói thôi, để chở qua chùa Shwedagon cho rồi, bên đó giờ đông, đồ luôn có. Vậy là mình qua đó. Nói chung đồ Myanmar, thật sự chẳng có gì để mua.

Cũng gần đến giờ phải làm thủ tục lên máy bay, mình nhờ anh tài chở về sân bay, dô sân bay kết thúc chuyến đi Myanmar thú vị.

Dưới đây là một vài số liên lạc của những người mình gặp.
Than Htay – taxi airport Yangon
kophy09@gmail.com
0973 213 544 – 0925 0029 274

Than Zin – Người hướng dẫn dụ mình ở chùa Shwedagon – Yangon
0942 820 9905

Tun Tun – Xà ích xe ngựa số 235 ở Bagan
kyawmyintoo.bagan@gmail.com
0940 2752 991


Viết Ngày 19 Tháng Ba, Năm 2014 lúc 9:52 sáng | Viết linh tinh | | 793

Page 1 / 212