Page 1
10949828_899188590131470_1574287969_n
Trích dẫn

Mần ăn chân chính

Hồi cuối năm hai, mò mò phô tô sốp dí cô reo được chút chút, mần được dài cái pót tơ dí ben nơ quảng cáo nhảm nhảm nên bày đặt mần bờ lốc thiết kế se hàng lên mạng để khoe. Nhờ siêng học seo trên mấy trang mạng nên seo cũng phờ rồ. Mấy từ khóa thiết kế lô gô, thiết kế bờ rồ sua, thiết kế bảng hiệu…, nói chung là thiết kế tất tần tật hầu hết là lên trang 1 gu gồ tìm kiếm. Nhờ đó mà có được mấy i meo nhờ mần thiết kế.

Một bữa kia có i meo của một anh khách hàng gửi nhờ thiết kế giùm cái ben nơ chữ nhật để in. Thấy cũng không khó khăn gì nên mình làm ngay gửi qua meo liền. Khách hàng cám ơn rồi cho in, chiều gọi điện thoại kiu cho số tài khoản gửi tiền công dẽ. Mặc dù đói chết mẹ nhưng vì làm đơn giản quá, chẳng biết lấy tiền bao nhiêu lại chảnh đót nữa, nên mình nói mần giùm thôi, không lấy tiền. Nhưng anh khách hàng cũng thuộc loại dai, đòi cho bằng được số tài khoản để gửi chi phí, theo như ảnh nói đó là bi dờ nít của ảnh nên không trả tiền không được. Cuối cùng mình cũng nhắn cho ảnh số tài khoản a gờ ri ban của mình (lúc đó còn xài thẻ của thằng ngân hàng củ chuối đó – do nó dụ mí bạn đoàn trường hồi năm nhất). Tới sáng hôm sau thì nhận được hai triệu đồng Việt Nam. Cái cảm giác năm hai lẻ năm mà nhận được hai triệu đồng thiết kế nó đã ghê, mà lại công việc làm chẳng có gì. Cảm giác cũng có phần thẹn thẹn, nhưng phần nhiều là cảm kích cái cách anh khách hàng đánh giá cao công sức của thợ dẽ.

Sau lần đó mình cũng không để ý tới cái thiết kế đó nữa, mấy năm sau đó mình đi chơi mấy nơi, thấy cái ben nơ được in rất nhiều, miền Nam có, miền Trung có, Tây Nguyên có, miền Bắc cũng có, đại lý nó có vô số. Lúc đó mình mới biết doanh nghiệp này bự và có vẻ đang làm ăn được. Tự dưng cảm thấy cứ mần ăn đàng hoàng, chân chính thì ắt có ngày sẽ thành công như mong đợi.

Nhờ vậy mà gần chục năm mần ăn, mình luôn mần ăn đứng đắn, giao dịch sòng phẳng và luôn tôn trọng công sức của người đi mần. Mặc dù có lúc cũng khô máu bởi bản thân yếu kém, nhân sự yếu kém, đối tác yếu kém, khách hàng yếu kém… Nhưng trong mình lúc nào cũng một niềm tin, cứ mần ăn đàng hoàng, chân chính thì ắt có ngày sẽ thành công như mong đợi – không thành công kiếp này chắc chắn mấy kiếp nữa cũng thành công.

Lúc nào thành công mình sẽ viết thêm một bài khác để thông báo :v

Người ta xếp hàng chờ vào chùa Ông xin xăm tết Nguyên Tiêu
Trạng thái

Công nghệ làm thay đổi cuộc sống

Lâu rồi người ta dùng công nghệ để phục vụ cho cuộc sống. Qua rồi cái thời người ta hỏi thăm nhau đường đi đến điểm này điểm nọ. Google Map nó làm hết mọi việc rồi. Sáng nay đạp xe đi mua bánh mỳ, gặp chú kia chở vợ con ghé ngang, hỏi cháu ơi cho chú hỏi đường đến chùa Ông đi làm sao, cảm động rơi nước mắt.

Photo chụp giựt ở fb Thai Ke Nghiep (không quen – cũng chưa xin phép).

di hoc
Trích dẫn

Nghỉ nhậu, lo học

Trong lúc nhậu, một thằng lớn tuổi hơn (có lẽ là hơn 1 tuổi) cảnh báo rằng nếu mình cứ nhậu nhẹt hoài mà không chịu học hành gì thì lên lớp 11 mình chắc chắn sẽ ở lại lớp vì môn toán rất khó. Nghĩ tới bài toán lúc chiều quá khó và cả chuyện ở lại lớp, mình sợ trắng mặt, nghỉ uống ngay lập tức. Một thằng nhóc dễ thương ở đâu chạy lại cầm trái chanh lăn lăn trên má và trên cổ mình, vừa lăn vừa lẩm bẩm – say òy say òy… Nó lăn một lúc thì mình tỉnh dậy, ngớ ngớ một hồi mới biết mình xong đại học gần 10 năm luôn rồi, mừng mừng mà tim vẫn còn đập mạnh. Hic, ác mộng đi học vẫn còn đeo bám. Khủng khiếp quá.